lại đây cho ông hôn một cái
Năm 20 tuổi, Abu Abdullah kết hôn với người vợ đầu tiên nhiều hơn ông 6 tuổi. Ba năm đầu, cuộc sống hôn nhân của họ rất viên mãn nhưng rắc rối dần xuất hiện. Năm 23 tuổi, ông thông báo với vợ sẽ lấy vợ hai, trở thành một người theo chủ nghĩa đa thê.
Kathy Uyên cho rằng phụ nữ nên tự hoàn thiện bản thân mình trước, nếu bản thân cảm thấy thiếu và cho rằng đàn ông sẽ bù đắp cho sự thiếu thốn đó HOTLINE: 0903.343.439 - HOTLINE Phát hành: 0819.123.127 - Đặt mua báo
Nhạc sỹ Phạm Tuyên, trong cuộc phỏng vấn dành riêng cho BBC Việt ngữ hôm 13/03/2009, cho biết tới nay gia đình ông vẫn luôn mong muốn có một tuyên bố sửa sai chính thức về cái chết của
Có điều là chúng ta nói để những điều đó đừng lặp lại, thì sẽ tốt cho cả hai phía. Và ngay vấn đề ngày hôm nay là Biển Đông, chúng ta cũng phải lấy bài học lịch sử ấy để xem xét mà xử lý. Chính ủy Đại học Quốc phòng Trung Quốc. Ông ta nói: "Cái quan trọng
Ông từng là tay buôn gỗ nổi tiếng, nhưng rồi sa vào đỏ đen dẫn đến phá sản. Để cai cờ bạc, ông quyết chọn một nơi yên tĩnh giữa lòng hồ làm chốn nương thân, trồng rừng, phủ xanh đất trống đồi trọc. Nhờ rừng, ông đã xây dựng Đảo Dừa thành điểm du lịch nổi tiếng của Hòa Bình.
Không can đảm giáp lại mặt một người cách xa y nhiều quá, y chỉ lo mai mốt đây, ông Huấn bị hành hình mà không kịp xin được mấy chữ, thì ân hận suốt đời mất". Một sở nguyện tao nhã thật cùng. Ông quan tâm đến Huấn Cao.
ucrohifunc1983. Tạ Diệc tiễn khách về hết, quay lại thì phát hiện hai người đã trở về sân sau của biệt thự. Tạ Du được đưa về phòng ngủ, cô say bất tỉnh nhân sự ngã vào vòng tay của Lạc Diệc vừa thấy cảnh này liền đen Sanh đón nhận ánh mắt nguy hiểm của chồng thì lúng túng cười “ Con bé cứ muốn uống rượu, em không cho thì khóc”.“Em đã thay đồ cho con bé và cho uống canh giải rượu rồi!”.Lạc Sanh chạm vào khuôn mặt nhỏ bé hơi nóng của Tạ Du, U U à, em đừng có trách chị dâu, trước đây em bán đứng chị không phải chỉ một hai lần đâu nhé!Vào lúc này trong biệt thự không có người khác, chỉ có gia đình ba người bọn họ, Tạ Du lại say đến mức mất ý Diệc cúi người giữ cằm Lạc Sanh, cuối cùng cũng có một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt lạnh lùng của khuôn mặt đẹp trai trước mặt, Lạc Sanh không kiềm được mà nuốt nước bọt, cảm nhận được ánh mắt của anh đột nhiên tối lại “U U đang ở đây…”. Tạ Diệc không nhịn được đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cô.“Anh hai, chị dâu….. hai người đang làm gì vậy?”. Đột nhiên bên cạnh có một giọng nói yếu ớt vang Sanh bị giật mình nên đẩy Tạ Diệc ra, quay đầu sang chỗ khác. Đôi mắt trong veo của Tạ Du loé lên sự phấn khích, nhìn chằm chằm vào môi của cô Sanh đang tính lên tiếng giải thích thì phát hiện Tạ Du lại nằm xuống giường, hai mắt nhắm lại trong miệng còn đang lẩm bẩm gì Sanh kêu hai tiếng thì nghe được tiếng thở đều đều, cô thở phào nhẹ nhõm “Thì ra là nói lời say xỉn”.Lạc Sanh ý thức vẫn còn thanh tỉnh được Tạ Diệc ôm vào lòng, anh lấy tay xoa xoa vết son trên khóe môi cô, ngón tay siết chặt, giọng nói trầm thấp như được ngâm rượu, sau đó anh cắn vào vành tai cô nói “Xem ra đã đến lúc sinh một đứa con trai để thằng bé giúp anh quản em rồi”.Lạc Sanh vươn tay ôm cổ anh, ngửa thấy mùi rượu trên người anh lắc lắc đầu “Không được, em không được”.Tạ Diệc tắt đèn trong phòng ngủ của Tạ Du, tiện tay đóng luôn cửa phòng, bước nhanh về phòng của mình, cúi đầu nhìn Lạc Sanh đang dựa vào ngực của mình, hôn lên trán cô, giọng nói trầm thấp chứa ý cười “Anh được”.Tiếng bước chân của Tạ Diệc càng ngày càng xa, cửa phòng ngủ một tiếng “cạch” đóng lại, chấm đứt âm thanh mật mờ thân mật của hai Du đột nhiên mở mắt ra, hai mắt trong đêm tối lóe lên tia sáng, cô cắn góc chăn thút thít hai tiếng, chầm chậm từ trên giường bò dậy. Mặc dù đã uống canh giải rượu, nhưng đầu cô vẫn nửa mê nửa tỉnh choáng váng rất khó khi mò được cốc nước được đặt trên tủ đầu giường, cô đem cốc nước giơ lên rồi cười với không khí “Cạn ly!”.Uống xong nước, hai mắt lại dần dần trở nên mơ màng, trong mắt hàm chứa hơi nước, trước mắt một mảng mơ hồ, giống như có vài hình bóng nhìn không rõ ràng, cô nằm sấp trên chăn bông tay đỡ mặt quan sát căn phòng, nhỏ giọng lầm bầm “Vẫn…vẫn còn một việc vẫn chưa làm xong”. Nói xong còn nấc nhẹ một cái khiến hơi rượu từ trong miệng sộc lên, chiếc mũi thanh tú nhăn lại, nhưng nhất thời không nhớ ra phải làm cái sấp trên giường khổ não suy nghĩ, ngón tay siết chặt góc chăn, quần ngủ bị cô ma sát với đầu gối làm lộ ra bắp chân thon thả cân đối. Thấy khó chịu mà lẩm bẩm giống hệt như con mèo con đang nức nở, vừa mềm mại vừa nhẹ óc trống rỗng nghĩ thật lâu, rồi lại từ cái chăn mềm mại ngẩng đầu lên đem nó quấn lại quanh người, nhắm mắt nói “Đánh kẻ xấu!”.Thanh âm dần dần nhỏ lại, lẩm bẩm không biết đang nghĩ chuyện lặng chưa đến hai phút, Tạ Du lại lăn từ đầu giường bên này qua đầu giường bên kia trên người quấn chăn bông rớt thẳng xuống dưới sàn nhà.“Huhu, người xấu”, Tạ Du nức nở một tiếng, vò vò vào chỗ đầu bị đập xuống sàn nhà. Đôi mắt mù sương trào ra những giọt nước mắt làm ướt cặp lông mi dài, chiếc mũi nhỏ đỏ ửng, trông thật đáng từ nền nhà bò lên, đôi chân trần bước nhẹ nhàng về chiếc ghế sofa phía mặt, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào đống linh kiện trước mặt, cô nghiêng đầu nhìn một lúc lâu mới vươn tay ra cầm con thỏ mới chưa được lắp ráp hoàn to đôi mắt như đang phủ sương, cô đang ngồi trên tấm thảm mềm mại được trải xung quanh sofa, giương mắt cố gắng xác định mọi thứ ở trước mặt mình, nhìn thật lâu thật lâu vẫn thấy một hình bóng mờ ảo, ngón tay cô chỉ vào mũi của con thỏ “Không được cử động”.Nhưng không nghĩ đến lực ngón tay quá mạnh, làm đầu của con thỏ mô hình gãy ra rớt luôn xuống Du nhặt đầu của nó từ trên đất lên, cố gắng đem nó lắp lại, nhỏ giọng mà an ủi “Đừng khóc, đừng khóc”.Trong lúc cô ngủ gật vẫn đem con thỏ lắp ráp nhưng không theo bất kì trật tự nào, đầu cô gục lên gục xuống, đôi mắt khép hờ. Ngón tay dần dần buông lỏng, linh kiện trong tay rơi rớt hết xuống nền nhà, cô ôm rồi cọ cọ lên chiếc ghế sofa nhỏ “Anh tiểu Phó cũng là một kẻ xấu xa!”.Tạ Du đang dần dần chìm vào giấc mộng thì nghe được tiếng chó sủa, cô bất thình lình mở mắt ra, bước chân lảo đảo chạy lại phía cửa sổ. Nhìn thấy Đại Hắc đang ngồi dưới đèn đường trong hoa viên, lè lè cái lưỡi, nén giọng hướng về phía bên này sủa một tiếng.“Đại Hắc!” Tạ Du ngạc nhiên đem cửa sổ mở ra, vẫy vẫy tay về phía nó. Sau đó bắt đầu gắng sức dùng cả tay chân trèo lên cửa sổ, đôi chân dài sải một cái liền có thể gần như trèo qua được khung Đình Sâm lúc đầu muốn lợi dụng Đại Hắc kêu người ra bây giờ cũng bị doạ cho mất hồn. Anh lập tức chạy ra từ đằng sau cái cây lớn, một mạch nhảy lên bệ cửa sổ của tầng hai, nhưng chưa trèo đến nơi thì nghe được trên đỉnh đầu có tiếng la mắng “Đồ trứng thối!”.Tạ Du ngồi trên bệ cửa sổ, duỗi chân đạp lên vai của Phó Đình Sâm, cặp lông mi ướt át, đau khổ nhìn anh một cách đáng thương, “Đầu rơi rồi”.Phó Đình Sâm nắm đôi chân nhỏ nhắn của cô, giương mắt nhìn lên, lúc này mới phát hiện cô đã say bí tỉ rồi, trên cơ thể còn có mùi rượu thoang thoảng. Đôi mắt sáng ngời kia như được rượu thấm ướt, trong suốt động lòng người, khiến người khác không kiềm được mà say đột nhiên cảm thấy tối nay đau đầu chạy đến đây tìm Tạ Du chính là một sai Du vừa nhìn liền biết là người trước giờ không chạm vào giọt rượu, tối hôm nay lại không biết đã uống bao nhiêu Đình Sâm dùng lực cánh tay chống người nhảy lên bệ cửa sổ ngồi kề vai với Tạ Du, kinh hồn bạt vía mà nhìn cô ấy, chỉ lo cô đột nhiên nhảy xuống dưới. Mặc dù chỉ là lầu hai đối với anh thì chả là gì nhưng đối với cô nhóc yêu kiều mềm mại này mà nói thì rất nguy Du không nghe được trả lời, thì lấy tay vỗ vỗ miệng một cách bất mãn, dùng bàn tay nhỏ che miệng lại, tiến lại gần bên tai của Phó Đình Sâm nói nhỏ “Đầu của con thỏ con bị gãy rồi”.Nếu như không phải không gian không cho phép, Phó Đình Sâm nhất định sẽ bật dậy ngay lập tức, không vì lý do nào thở nóng bỏng của Tạ Du phải lên vành tai của anh, âm thanh nhẹ nhàng tinh tế làm lòng anh cảm thấy ngứa ngáy, thật muốn đem cô ấn vào ngực ức hiếp một Đình Sâm ngồi xích khỏi cô một tí, lấy tay che lấy miệng giả bộ ho khan một tiếng che đi vẻ mất tự nhiên, nhất thời không phản ứng kịp “Con thỏ nào cơ?”.Tạ Du lại sáp lại một chút, dồn Phó Đình Sâm đến mép bệ cửa sổ, đôi mắt như nai tơ nhìn anh, bĩu môi “Con thỏ đáng yêu như vậy”.Vừa nói vừa ôm lấy eo của anh, tìm một tư thế thoải mái rồi gối đầu lên ngực anh “Nhất định phải càng cay càng tốt!”.Nếu như Tạ Du trong trạng thái tỉnh táo lao vào lòng, anh nhất định sẽ chấp nhận mà không thắc mắc gì, nhưng bây giờ cô nàng chết tiệt này lại uống say đến mức này!Còn chiếm hờicủa anh!Chiếm xong cô nhóc này lại không nhận, anh phải tìm ai nói lý chứ!Phó Đình Sâm rơi vào tình trạng lúng túng, hai tay giơ lên trời, đồng thời cố gắng thít chặt eo và bụng. Anh vừa cố giữ cho Tạ Du không bị ngã xuống, miệng vừa ứng phó với cô “Được, tiểu tổ tông, anh sẽ làm cho em một cái đầu thỏ vừa tê vừa cay, bỏ tay ra trước đi”.Đôi mắt mơ màng của Tạ Du lại tiến gần thêm một chút, sáp lại bên tai anh nghiêm túc nói “Em không phải là tiểu tổ tông, em là Nhuyễn Nhuyễn*”.Nhuyễn Nhuyễn 软软 mềm lưng không còn chỗ trống nào nữa, lưng của anh đã dán lên khung cửa sổ, Phó Đình Sâm máu huyết dâng trào, suýt nữa nổ tung tại chỗ, toàn thân cứng nhắc, sợ bản thân không nhịn được sẽ vươn móng vuốt tới người cô gái nhỏ đang say rượu giở trò lưu thật sự làm con người ta to gan hơn, lúc trước trốn còn không kịp bây giờ thì ngược lại không sợ một xíu nào!Phó Đình Sâm vươn tay ra đẩy đẩy người con gái đang dựa vào ngực mình, mở miệng hung dữ nói “Cách xa anh ra một chút!”.Tạ Du chớp mắt đầy giận dữ, hai má phồng lên, thở hồng hộc, thật giống như con mèo con chưa mọc vuốt “Người xấu!”.Trái tim như đột ngột sụp đổ, Phó Đình Sâm quay người vào căn phòng, chân vừa chạm đất thì liền ôm lấy Tạ Du mở to hai mắt lấp lánh, tay kéo rèm cửa, nhìn anh một cách phòng ngự, đôi mắt xinh đẹp tinh tế chớp chớp, không hề có dáng vẻ sợ sệt như thường ngày, từ từ duỗi ngón tay ra “Tránh xa tôi ra một chút”.Phó Đình Sâm “…”Phó Đình Sâm không động đậy, giọng nói chứa ý dỗ ngọt “Được, em đi xuống trước, anh sẽ hầm thỏ cho em”.Tạ Du chỉ chỉ về phía cửa phòng, ngón tay đặt ở trên môi “Suỵt… Anh hai đang đi ngủ”, sau đó bộ dạng cực kỳ tủi thân nhìn anh, ngón tay chỉ ghế sofa nhỏ “Đầu rơi rồi”.Ánh mắt Phó Đình Sâm lúc này mới nhìn phòng cô. Căn phòng diện tích rất lớn, có phòng vệ sinh và thay đồ riêng, bức tường đối diện giường ngủ có một khung lướt cao tới trần nhà, bên trên đã xếp đầy những mô hình Lego đã được lắp trước khung lưới có một cái ghế sofa và một bàn trà mang phong cách tươi trẻ của con gái, bên dưới trải một tấm thảm mềm mại, linh kiện Lego rớt vãi trên tấm này Phó Đình Sâm mới hiểu Tạ Du nói đầu rơi rồi là có nghĩa gì.“Anh giúp em ráp nó lại, em từ bệ cửa sổ đi xuống đi”. Phó Đình Sâm nhặt đầu con thỏ lên, mượn ánh trăng trong phòng cẩn thận Du đong đưa chân của cô, nhưng không làm cách nào với tới nền nhà, khuôn mặt ngây thơ hướng về phía Phó Đình Sâm “Tôi không xuống được”.Phó Đình Sâm nhìn vào đôi chân ngọc ngà của cô ấy, nghiến nghiến răng, ngồi trên ghế sofa, đôi chân dài không có nơi nào để đặt, đôi mắt sáng lười biếng nhìn cô, lắc lắc đầu con thỏ “Leo lên kiểu gì thì xuống kiểu đó, dù thế nào thì con thỏ đang trong tay của anh, xuống không được anh sẽ diệt con tin”.Tạ Du mở to đôi mắt trong trẻo của cô nhìn anh cười khúc khích “Đồ ngốc, nó là mô hình, không ăn được đâu”.Phó Đình Sâm “…”Em còn biết vậy sao!Như là uống rượu giả nhặt linh kiện rớt trên tấm thảm lên, ngón tay khéo léo ráp lại từng miếng từng miếng Du không biết từ khi nào đã nằm sấp lại trên giường, hai tay chống cằm nhìn anh “Nhanh lên nhé, anh hai không cho chó vào đâu”.Ngón tay Phó Đình Sâm dừng lại “Nhìn cho rõ, anh là Phó Đình Sâm!”.Tạ Du chớp chớp mắt, từ từ lấy chăn bông quấn mình lại trông như con tằm, lăn qua lăn lại điều chỉnh tư thế “Đại Hắc biến thành người xấu rồi!”.Phó Đình Sâm đặt mô hình lắp ráp gần xong xuống, ngồi chồm hổm bên cạnh giường đối diện với mặt Tạ Du, nhìn cô trừng đôi mắt vô tội nhìn anh, cảm thấy cảm giác nóng nảy tạm thời bị đè nén trong lòng lại sôi trái tim nóng lên, muốn vươn tay bóp lấy khuôn mặt của cô nhưng lại dừng lại ở trên không, ngón tay bám chặt trên sàn nhà, hít một hơi lạnh “Chả trách lại gọi là Nhuyễn Nhuyễn”.Anh xoay người ngồi dựa vào thành giường, nghiêng đầu liếc nhìn cô “Đừng dùng ánh mắt này nhìn anh”.Tạ Du nghi ngờ nhìn anh, cái đầu nhỏ ngơ ngác không hiểu nổi ngọn lửa đang cuộn trào trong mắt anh, chưa kịp mở miệng hỏi đã bị anh nhét vào chăn bông, trên đỉnh đầu lúc này truyền đến một âm thanh bị đè nén “Lần sau còn dùng ánh mắt này nhìn anh, anh sẽ hôn em đấy”.m thanh bạc hà mát lạnh như đang áp vào tai cô làm hơi nóng trên mặt tản đi hai phần, Tạ Du lăn lộn người nhưng không tài nào thoát ra khỏi chăn bông, trong lòng từ từ bình tĩnh thỏ được lắp ráp hoàn chỉnh được Phó Đình Sâm đặt vào túi áo của anh, nghe được trong chăn truyền đến hơi thở đều đều, kéo chăn bông ra thì liền thấy khuôn mặt nhỏ bé, Tạ Du bị lạnh tỉnh, dụi mắt đờ đẫn, một nụ cười lộ ra nơi khoé môi “ Meo~~”.Đệt!Đáy lòng Phó Đình Sâm nhịn không được nhỏ giọng chửi một tiếng, tim phổi triệt để bị nổ tung bởi âm thanh này, ngọn lửa nóng bức không cách nào tìm được lối ra, phải mất một lúc mới kiềm chế được suy nghĩ thú tính trong lòng, gân xanh trên cánh tay anh nổi lên rần Tạ Du lại ngủ tiếp, hai mắt anh loé sáng, từ trong túi móc ra điện thoại mở chế độ ghi âm, dỗ dành một tiếng “Nhuyễn Nhuyễn, lại kêu meo một tiếng nào”.Tạ Du trau mày có vẻ miễn cưỡng, hai mắt không mở ra, thì thầm một câu “Anh trai nhỏ”.Phó Đình Sâm phút chốc đứng hình, ngón tay ấn vào vết sẹo ở dưới eo, ngập ngừng hỏi cô một câu “Nhuyễn Nhuyễn, em còn nhớ anh trai nhỏ tên là gì không?”Tạ Du miễn cưỡng mở mắt, hai mắt không có tiêu cự, lắc lắc đầu “Không có anh trai nhỏ”.Vừa nói, cô ngồi dậy trên giường, nhìn chằm chằm Phó Đình Sâm nói “Anh trai nhỏ chỉ có ở trong mơ, suỵt… đây là bí mật, anh ấy không biết đâu”.“Vậy em có nhớ lúc nhỏ đã xảy ra chuyện gì không?”.Tạ Du không nghe anh hỏi, bèn tiến lại gần cánh tay anh ngửi ngửi, tự nói với mình “Mùi vị giống nhau”.Ánh mắt Phó Đình Sâm chuyển động, “Giống cái gì?”.“Anh trai nhỏ”. m thanh dần dần yếu đi, Tạ Du tự mình ngoan ngoãn nằm trên gối lấy chăn bông đắp lên rồi nhắm mắt Đình Sâm có được đáp án của câu hỏi, thì ra năm ấy người anh cứu thật sự là cô, nhưng vì cô uống say rồi nên hàm ý mơ hồ, có nhiều thứ nói không ngồi trên sàn nhà và nhìn kỹ khuôn mặt đang ngủ say của cô “Ngủ đi, anh phải về rồi”.Tạ Du không có động Đình Sâm đang định ra về thì phát hiện góc áo đang bị kéo, cô nhóc không có mở mắt, âm thanh mỏng manh, giống hệt như con mèo con, thanh âm vừa mỏng vừa mềm “Meo meo..”Phó Đình Sâm sờ sờ con thỏ đã lắp ráp xong, cúi đầu nhìn điện thoại một cái, phần mềm ghi âm vẫn đang im lặng hoạt thể đứng lên che đi ánh trăng, cái bóng dài đổ lên bên gối của Tạ Du, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang say ngủ không chút phòng bị nào của cô rồi đột nhiên khúc khích cười lên, “Đúng là muốn mạng người ta!”.
Tạ Du cười xấu hổ, cô bị Phó Đình Sâm túm đằng sau, muốn chạy cũng chạy không nổi, chột dạ cúi mặt xuống không dám nhìn anh, giọng nói nhẹ nhàng “Đâu có chạy đâu”.Phó Đình Sâm buông tay ra, nhìn cô gái nhỏ đang đứng ngay ngắn trước mặt, nói, “Đi thôi, đưa em đến một nơi”.Cô đi theo sau lưng anh, kéo cửa xe ngồi xe tràn ngập mùi vị đặc trưng của Phó Đình Sâm, mùi bạc hà the mát làm cô cảm thấy choáng váng, khoảng cách giữa hai người rất gần, cô vội vàng dựa vào cửa Đình Sâm cảm nhận thấy Tạ Du không tự nhiên, một tay đặt trên tay lái, một tay kia chống cằm, lông mày anh nhếch nhẹ, nghiêng đầu nhìn cô, “Nhóc con, em có chuyện gì vậy?”.Anh trêu chọc càng làm cô bối rối thêm, ngón tay căng thẳng cầm chặt quai balo, “Đâu…đâu có gì”.Nhìn đôi tai đỏ bừng của cô, Phó Đình Sâm quan sát kĩ, một nụ cười nở trên khoé như thật sự thông suốt Du còn đang nghĩ làm sao để giảm bớt sự bối rối, thì khuôn mặt đẹp trai xuất chúng sáp gần đến bất giác thở nhè nhẹ, cố gắng kìm nén nhịp tim, căng thẳng đến mức ngón tay cong hết lại, hơi ngả người ra sau đẩy anh ra, “Làm…làm gì vậy?”.Phó Đình Sâm cúi đầu quét mắt nhìn cô đang đỏ bừng mặt, ngón tay lướt qua hai má đang nóng bừng của anh kéo dây an toàn, thắt dây, rồi ngồi đàng hoàng lại vị trí lái xe, anh trêu chọc cô, “Em nghĩ anh sẽ làm gì?”.Tạ Du lặng lẽ thở phào, nhưng đồng thời trong lòng dường như có chút gì đó hụt hẫng, trống Đình Sâm không trêu cô nữa, đối với anh mà nói Tạ Du thông suốt là một chuyện tốt, nhưng anh cũng không thể nóng vội, cô gái nhỏ da mặt mỏng, còn chưa đến lúc bộc bạch.***Phó Đình Sâm dẫn Tạ Du đến Phó Du nhìn căn nhà cổ tĩnh mịch, nghĩ đến sự nhiệt tình của hai ông bà Phó gia, da đầu cô lập tức có chút tê dại, cô không phải không thích họ, mà vì bọn họ quá nhiệt tình làm cô có chút cảm giác chịu không nhà cô, chỉ có Phương Chiêu Diễm là tính tình nóng nảy, những người anh khác đều rất điềm tĩnh, mặc dù cũng rất yêu thương cô nhưng cũng không tỏ ra quá nhiệt tình với phút chốc cô cảm thấy áp lực rất Đình Sâm thấy cô lo lắng thì xoa xoa đầu cô, “Yên tâm đi, ông bà nội của anh đi thăm họ hàng rồi, không có ở nhà đâu”.Nghe anh nói như vậy, Tạ Du thở phào nhẹ nhõm, ngước khuôn mặt xinh đẹp lên cười với anh, thấy đôi mắt đen láy của anh đang chăm chú nhìn mình, lời còn chưa nói ra miệng đã bị nuốt Đình Sâm nhẹ nhàng cười, dẫn cô đi qua hiên của Phó đường đi ngang qua vườn hoa, Tạ Du nghĩ đến lúc vừa nhập học Phó Đình Sâm đã đưa cô đến đây, rồi dẫn cô vào núi giả, cách bàn tay hôn cô, bước chân cô hơi dừng vậy! Lúc đó cô bị khí thế trên người anh dọa sợ, đối với những lời anh nói ngày đó trước đây cô không hề suy nghĩ sâu xa, nhưng giờ nhớ lại giọng nói khàn khàn và nụ hôn cách bàn tay ấy, mối quan hệ của bọn họ không biết từ khi nào đã vượt quá sự thân mật bình Du giờ mới thấy bản thân mình quá ngốc, thế mà không cảm nhận được một chút cúi đầu buồn rầu vì sự chậm chạp của mình, không phát hiện Phó Đình Sâm đi đằng trước đã dừng chân lại, đầu cô đập vào tấm lưng rắn chắc của mũi chua xót, cô phải mất ít thời gian để kìm nén nước mắt không rơi Đình Sâm thấy dáng vẻ thất thần của cô, liếc nhìn ngọn núi giả cách đó không xa, lông mày hơi nhếch lên, “Nhuyễn Nhuyễn nghĩ đến gì vậy?”.Giọng nói của anh như thứ thuốc mê hoặc, làm Tạ Du không tự chủ được mà sa vào, tay lau nước mắt trong hốc mắt rồi vô ý trả lời luôn, “Anh đã hôn em”.Ngay khi giọng nói cất lên cô đã nhận ra mình lỡ miệng, lập tức lấy tay che miệng lại, trợn mắt nhìn Đình Sâm đẩy cô đến bên tường, cúi người thấp xuống, “Anh còn cho rằng cô gái nhỏ không có lương tâm đã quên mất rồi, dùng ánh mắt này nhìn anh, là muốn nhớ lại tư vị hôm ấy sao?”.Tạ Du, “….!”.Tại sao trước đây không nhận ra anh ấy lưu manh vậy chứ!“Không từ chối.” Phó Đình Sâm cúi đầu gần hơn một tí, giọng nói nhẹ nhàng, “Vậy là…muốn lần nữa sao?”.Tạ Du giơ tay đẩy ra, khuôn mặt nhỏ đỏ rực, kịch liệt từ chối, “Không muốn!”.Phó Đình Sâm thấy dáng vẻ hoảng loạn không biết làm gì của cô thì không đùa nữa, đẩy cửa phòng bên cạnh cô ra, giơ tay lên búng lên trán cô một cái, “Trước khi em cho phép, anh sẽ không làm gì em đâu”.Tạ Du chui ra khỏi cánh tay anh rồi đi vào căn phòng có hai tấm gương to trước mặt, cô đứng sở vật chất trong căn phòng này không hề kém phòng tập ở nhà của cô, hai bên trái phải đều được lắp gương cao gần đến mái nhà, khiến không gian trông thoáng và sáng sủa lạ không ngờ rằng trong một căn nhà cổ kính như Phó trạch lại có một căn phòng vũ đạo vừa hiện đại vừa hài hoà với không gian xung quanh như Đình Sâm bước vào phòng rồi đẩy ra một cánh cửa khác chỗ bức tường có gương, “Ngày nhập học anh đã nói là anh biết một nơi lý tưởng để tập nhảy, lại còn không lo bị người khác phát hiện, dạo này hơn bận nên hôm nay mới đưa em đến đây”.“Ai đã từng dùng nơi này vậy ạ?”, Tạ Du tò mò hỏi, nơi này nhìn có vẻ cũng được nhiều năm rồi, đã có một vài thiết bị rõ ràng đã được đổi mới.“Thím hai của anh”, Vì để mượn được căn phòng này Phó Đình Sâm đã bị con ma cà rồng Phó Thanh Đình hút không ít mắt của Tạ Du đột nhiên sáng lên, cặp lông mi như cách quạt của cô khẽ động đậy, “Cô giáo Kiều Chỉ?”“Ừm”, Phó Đình Sâm chỉ vào căn phòng anh vừa mở, “Đây là phòng quần áo, vào đây nhìn thử, ở đây có đủ đồ tập với giày”.Tạ Du hưng phấn đi vào phòng thay đồ nhỏ đằng sau tấm gương, chưa đến một phút cái đầu nhỏ của cô đã ló ra nhìn Phó Đình Sâm đang đứng ngoài cửa, không mặt đỏ bừng làm người ta muốn nhéo một Đình Sâm nói, “Anh đi dạo trong nhà, em tự luyện vũ đạo đi, sẽ không có ai đến đây đâu, lát đến giờ ăn cơm anh sẽ kêu em”.Anh đóng cửa đi khỏi, dừng chân dưới hiên nhà nhìn những bông hoa trong vườn đang đua nhau khoe sắc, suy nghĩ đã sớm bay đến phòng tượng đến cơ thể mảnh mai uyển chuyển của cô và cả đường cong mê người kia, hầu kết anh nhấp nhô lên xuống, ngón tay anh bấu vào cột gỗ rồi hít sâu một cái, dựa vào tường nghe tiếng nhạc phát ra từ phòng thể khống chế tâm trí bị dẫn dắt bởi âm nhạc, làn gió mát mẻ cuối hè cũng không thể làm dịu trái tim đang bị thiêu đốt của anh, ngược lại càng lúc càng Đình Sâm nhắm mắt, cố gắng kiềm chế giọng nói khàn khàn, nhẹ nhàng gọi cô, “Nhuyễn Nhuyễn”.Tạ Du đã lâu không có múa Ballet, lúc cấp ba sau khi từ chối thư mời cô rất hiếm khi múa lại, tinh lực đều đặt lên việc học, nhưng mà sau khi thi đại học xong mỗi tuần đều có gia sư đến dạy, lúc này cảm giác của cô mới từ từ được tìm khoảng thời gian quân sự, cũng không có phòng luyện múa nào yên tĩnh để cô luyện tập, vậy nên lại bị bỏ bê, cô làm mấy động tác cơ bản để kéo giãn các nhiên cô nghe thấy một giọng nói nam tính từ ngoài cửa truyền vào, cô đi đến rồi mở cửa ra, nhìn thấy Phó Đình Sâm tự nhiên ngồi trước cửa, “Sao vậy ạ?”.Phó Đình Sâm nhìn bờ vai và chiếc cổ mảnh khảnh của cô gái nhỏ, cả vòng eo thon thả của cô, và…Đứng lên, dùng tay che phủ đỉnh đầu cô, rồi đẩy cô lại bên trong đóng cửa lại, giọng nói vô cùng trầm thấp trả lời cô qua cánh cửa, “Không có gì”.“Ò, tụi mình lúc nào anh cơm thế?”, Tạ Du cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng cũng không quá tò mò, lại kéo cửa ra.“Hai tiếng sau”.“Ừm”.Phó Đình Sâm nghe tiếng nhạc trong phòng lần nữa cất lên, cúi đầu nhìn bản thân, dùng tay ấn xuống vùng bụng chỗ thắt lưng.***Giờ ăn cơm tình cờ gặp được Phó Thanh Đình và Kiểu Chỉ về Kiều Chỉ còn rất nhỏ, ba mẹ cô đã hy sinh trong lúc thực hiện nhiệm vụ, cô ăn cơm của Phó gia mà lớn lên, ông bà Phó thật sự rất thích cô, căn phòng tập múa kia cũng là Phó gia lưu lại làm phòng tập vì Thanh Đình với Kiều Chỉ là thanh mai trúc mã, người trong nhà đều cho rằng hai người có thể thuận lợi mà đến được với nhau, nhưng sau khi trưởng thành không hiểu lý do vì sao mà Kiều Chỉ xuất ngoại, đợi lúc trở về đã trở thành đại minh tinh người người biết vì lo sợ thân phận của mình sẽ đem tới phiền phức cho Phó gia, cô không dám để tin tức cô và Phó Thanh Đình yêu nhau tiết lộ ra bên ngoài, đến cả hai ông bà Phó cũng bị bọn họ giấu Đình Sâm thật sự không rõ Phó Thanh Đình với Kiều Chỉ nghĩ như thế nào, hai người dù có công khai bên nhau thì ông bà anh cũng sẽ ủng hộ, nhưng hai người đến nay vẫn giữ kín kết hôn 1 năm rồi vẫn không nói với ông của hai bọn họ chỉ có vỏn vẹn vài người nữa lí do hai người giấu tin tức này chỉ có trong lòng họ tự Đình Sâm vốn muốn đưa Tạ Du ra ngoài ăn cơm, nhưng Tạ Du thấy Kiều Chỉ thì không nhấc nổi chân, ánh mắt yêu thương dán chặt vào cô Chỉ có ngoại hình sáng sủa, là kiểu mỹ nhân chói lọi, khí chất mỹ mạo, dáng vóc không thiếu thứ gì, nhan sắc rất thu hút người Du lại không giống vậy, tính tình dịu dàng phù hợp với vẻ ngoài sạch sẽ trong sáng của cô, khí chất trên người làm người ta không thể rời nói Kiều Chỉ là đoá hoa hồng nở rộ trong mưa gió thì Tạ Du là kiểu đoá hoa được nuôi dưỡng trong nhà lần đầu tiên Kiều Chỉ gặp Tạ Du đã cảm thấy rất thích cô, tính cách như cô rất hiếm thấy, không kiêu căng nhưng cũng không yếu đuối đến mức làm người ta cảm thấy thương ánh mắt đáng thương của Tạ Du, Phó Đình Sâm đành đồng ý ở nhà ăn cơm, nhân tiện giữ hai người kia ở lại lâu ăn đã được bày biện lên bàn ăn, Phó Đình Sâm với Phó Thanh Đình cùng ngồi một bên, Tạ Du với Kiều Chỉ ngồi ở phía đối Đình Sâm thấy Tạ Du đang ngồi nghiêm túc rồi thỉnh thoảng còn liếc nhìn Kiều Chỉ, mở miệng nói, “Thím hai, nghe nói đoàn múa của thím ở Yến thành đang tuyển người sao?”.Kiều Chỉ cong môi, “Gọi chị”.Đôi mắt của Phó Thanh Đình tối sầm Đình Sâm liếc nhìn Phó Thanh Đình đang ngồi bên cạnh, cười nói, “Chị Kiều”.Kiều Chỉ lúc này mới hài lòng, lau miệng và nhìn Tạ Du, “Du Du, lần trước em nói với chị không còn múa nữa chị còn thấy thật đáng tiếc, lần này Đình Sâm mượn phòng tập múa này cho em đúng không?”.Tạ Du đặt đũa xuống, ngồi gọn gàng, cảm động nhìn Phó Đình Sâm một cái rồi gật đầu, “Thật sự em đã bỏ bê việc múa một khoảng thời gian”.Kiều Chỉ tiện tay rút một tờ giấy ăn đưa cô, “Video 3 năm trước của em chị đã xem rồi, rất có thiên phú, nhưng em cũng biết múa Ballet một khi đã bỏ bê thì rất khó hồi phục lại”.“Em biết ạ”.“Tuần sau chị sẽ đại diện vũ đoàn đến trường em tuyển người, nếu như em có hứng thú thì nên thử sức nhé”. Kiều Chỉ chân thành mời Tạ Du, cái cây non Tạ Du này được gieo trồng quá muộn, nếu cô quen biết biết Tạ Du sớm hơn hay năm ấy cô không xuất ngoại, thì có lẽ Tạ Du đã không từ bỏ việc nhảy múa như bây người ưu tú rất nhiều, cô không thể mở cửa sau, có thể được hay không chỉ có thể tự dựa vào bản thân cô Đình Sâm nhìn Tạ Du không giấu được sự ngưỡng mộ trên mặt, nghĩ đến danh sách theo dõi trên Weibo của cô không chỉ có đội xe, còn có Kiều Chỉ, trong lòng hơi ganh tị, “NNếu chị đã muốn tìm một học trò, không bằng bây giờ chị chỉ dạy cho Tạ Du trước đi?”.
Chờ người ra khỏi phòng bệnh, ánh mắt sắc lẹm của Lạc Sanh mới thu lại, nghiêm túc nhắc nhở Tạ Du đang tiếp tục lùi vào trong chăn, “U U à, em lớn rồi có thể yêu đương, nhưng nhất định phải mang về để chị dâu kiểm tra, nếu không con thỏ trắng đơn thuần như em sẽ bị lừa còn giúp người ta đếm tiền mất!”“Đợt này, anh trai em nhịn chuyện em lén đăng ký đến Yến Thành lâu rồi, lát nữa anh ấy có qua đây thì giải thích thành thật vào, nói thêm mấy câu khen ngợi.”“Phải rồi, về sau cách xa cậu con trai vừa gặp kia một chút.” Cô ấy tận mắt thấy cậu kia làm trò trước mặt cô còn muốn được voi đòi Hai Bà mà việc Tạ Du tin tưởng một người xa lạ làm cô ấy thấy rất kỳ quái. Năm đó, trong một lần cô ấy tiếp xúc với Tạ Du còn cho rằng con bé bị tự kỷ, không ngờ tới cũng có lúc dễ dàng tín nhiệm một người như Du cụp mắt nhìn băng gạc bó trên khuỷu tay, ngón tay mân mê viền băng, cảm nhận đường nét thô ráp bên trên, cô mấp máy khóe môi nhưng cuối cùng không nói gì, chậm chạp gật ấy… Hẳn là người Sanh thấy bộ dáng dịu dàng của Tạ Du, cho dù cô ấy là phụ nữ cũng cảm thấy lòng mềm nhũn ra. Lạc Sanh xoa xoa mái tóc mềm mại của Tạ Du, trong mắt lộ rõ vẻ thương tiếc, cô ấy thở dài, con bé được nuôi dưỡng trong nhà kính nhiều năm thành ra tính tình như này cũng không biết là tốt hay xấu. Phía bên kia, Phó Đình Sâm với Giang Dụ vừa mới vào thang máy, thoáng chạm mặt một người đàn ông mặc vest đi giày da, gương mặt người đàn ông hao hao Tạ Du, trông anh ấy vội vàng chạy về phía phòng bệnh là có thể hiểu Đình Sâm hoàn lại tiền vé máy bay rồi ra khỏi bệnh viện, đang định gọi điện báo cho người nhà, ngón tay lướt danh bạ của anh đột nhiên dừng lại, “Đệt! Quên hỏi số điện thoại của em dâu mày!”Giang Dụ Ai? Em dâu?!Giang Dụ dại ra một lúc lâu sau mới hiểu được, thằng nhóc vô liêm sỉ này, tay còn chưa nắm được đã gấp gáp nhớ thương muốn chiếm tiện nghi người ta rồi!Phó Đình Sâm lơ đi ánh mắt khinh bỉ của Giang Dụ, anh nhẩm tên Tạ Du một vòng trong lòng, “Lệ Thành, nhà họ Tạ”, anh bỗng nhiên nhớ tới gì đó liền quay đầu nhìn Giang Dụ, “Tao nhớ mày có thiệp mời sinh nhật Tạ Diệc?”Giang Dụ không rõ nên gật đầu, mấy năm nay các gia đình bắt đầu đầu buông tay để lứa con cháu qua lại, các mối quan hệ của anh ta đều ở Yến Thành, đây cũng là lần đầu tiên tiếp xúc với nhà họ họ Giang cũng nhận được thiệp mời là vì bậc cha chú Giang Dụ có qua lại kinh doanh với Tạ Diệc là thương nhân thứ thiệt, nhưng bất cứ ai từng tiếp xúc với anh đều biết anh văn nhã từ trong xương tuỷ, xét về lễ nghĩa gần như không chê vào đâu được, nhà họ Phó ở Yến Thành đương nhiên cũng nhận được thiệp mời, chẳng qua không tới tay Phó Đình Dụ nhìn người người đeo khẩu trang ra vào cửa bệnh viện, thấp giọng nói, “Nghe bảo cô con gái độc nhất của nhà họ Tạ bị bắt cóc hồi nhỏ, rất sợ người lạ, được nuôi dưỡng cẩn thận như chim hoàng yến nhiều năm như vậy, chắc lần này Tạ Diệc muốn chọn em rể qua buổi tiệc sinh nhật.” Phó Đình Sâm đã từng nghe về nhà họ Tạ, nhưng mấy năm nay anh luôn dẫn dắt đội tham gia thi đấu, cũng không quan tâm những điều này lắm, nghe Giang Dụ nói vậy, bật lửa trong tay anh “bụp” vào nhau, tự động bỏ qua câu cuối cùng, quét sạch cảm giác không thoải mái trong lòng kia, “Từng bị bắt cóc? Khi nào?”Giang Dụ lắc đầu, “Nhà họ Tạ rất giữ kín chuyện này, không rõ lắm, đại khái tầm sáu bảy tuổi.”Phó Đình Sâm bấm bụng ngón tay, nheo mắt nhìn những chiếc xe trên đường ầm ầm lướt qua, cuốn theo làn khói từ quán ven đường tan vào màn đêm, anh ngước nhìn lên, trông đám trẻ quây thành một vòng tròn trước quầy bán kẹo chép chép miệng bước tới, ỷ vào chiều cao mà lấy một chiếc kẹo bông dưới ánh mắt mong chờ của đám Dụ nhìn anh khinh bỉ, “Lớn tướng rồi, tật thích đồ ngọt từ nhỏ đến giờ vẫn không đổi.”Anh ta chưa thấy thằng đàn ông nào mê đồ ngọt như Phó Đình Sâm, còn mê một cách đương Đình Sâm cắn một miếng sợi đường bồng bềnh, khóe môi nhếch lên nụ cười thỏa mãn, “Ông đây thích.”Giang Dụ nhún vai, tiếp tục chủ đề vừa rồi, “Sao đột nhiên thấy hứng thú với nhà họ Tạ thế?”Phó Đình Sâm nghĩ tới cô gái nhỏ ngọt ngào trong lòng, trái tim bỗng rung động, “Ngày kia tao đi với mày.”“Không phải mày ghét nhất tham gia loại yến tiệc này sao?”Phó Đình Sâm gật đầu, quay người đi về phía sau bệnh viện, con ngươi sâu thẳm chợt lóe sáng, khóe môi nở nụ cười, “Đi cưa vợ.”Giang Dụ ngẩn người, lập tức phản ứng lại, “Cô bé trong phòng bệnh là em gái Tạ Diệc?”Phó Đình Sâm chỉ cười không nói, ném que kẹo bông đã ăn hết vào thùng rác, bên miệng ngậm điếu thuốc, bật lửa trong tay châm ngọn lửa, tàn thuốc nhuộm màu đỏ tươi, anh từ từ phun ra vòng khói rồi lười nhác bước rời Dụ đuổi theo, “Không phải chứ? Mày nghiêm túc á?”Lòng Phó Đình Sâm mong nhớ tiếng gọi “anh Tiểu Phó” của Tạ Du mà lòng ngọt ngào như ăn kẹo bông, nghe thấy câu chất vấn của Giang Dụ mà nhướng mày, đôi mắt sâu lấp lánh như đang cười, “Chứ không thì sao? Ông đây bảo kê em ý.”Giang Dụ trừng mắt nhìn anh, “Thu lại cái nụ cười phơi phới của mày đi, không biết thằng ngốc nào bảo mình sẽ chỉ sống với xe cả đời.”“Với cả, người ta là chim hoàng yến của nhà họ Tạ, đâu đến lượt mày bảo kê?”“Đừng quên người ta còn có các anh họ nội, họ ngoại.”Phó Đình Sâm cà lơ phất phơ ngậm điều thuốc, giơ chân đá Giang Dụ nhưng anh ta phản ứng nhanh né đường quay về khách sạn, anh nhíu chặt mày, ấn huyệt thái dương giật nảy thình thật, hai đời nhà họ Tạ chỉ có một cô con gái, anh phải nghĩ cách bắt cóc cô gái nhỏ về Yến Thành.***Ba ngày Du bị Phương Chiêu Diễm lôi ra khỏi nhà, vào một cái mấy người anh trai, Phương Chiêu Diễm xấp xỉ tuổi Tạ Du, từ nhỏ đến lớn người thân thiết với cô nhất là anh ấy. Tạ Du cũng không có rụt rè phòng bị với anh như thường thấy, mà tự nhiên để lộ ra vẻ ngây thơ của cô gái Chiêu Diễm nhảy xuống khỏi chiếc xe việt dã, mày kiếm mắt sáng, đường quai hàm sắc nét mà không thô ráp, anh đi tới bên chiếc xe thể thao đỗ trong cùng của gara, ném chìa khóa cho Tạ Du, “Thế nào? Thích không?”Tạ Du theo tầm mắt anh nhìn sang, chiếc xe thể thao ánh đen không phô trương, thân xe hình giọt nước, vân da rõ ràng, dưới ánh đèn pha nó trông như một con báo màu đen đang đợi thời gái nhỏ không có hiểu biết gì về xe nhưng lại không có sức chống cự đối với thứ xinh đẹp, cô dạo vòng quanh xe một vòng rồi mở cửa ngồi vào trong, hai mắt cô sáng lấp lánh nhìn anh, gật đầu thật mạnh, “Thích ạ! Cảm ơn anh họ.”Nhớ đến thao tác mà Phương Chiêu Diễm đã dạy lúc học lái xe, Tạ Du cẩn thận khởi động xe, tiếng động cơ lớn làm cô giật mình, nhìn Phương Chiêu Dương một cách bất lực, “Sao… Sao tiếng lại to thế ạ…”“Xe này rất mạnh mẽ mà…” Thấy ánh mắt Tạ Du càng ngày càng bối rối, anh giải thích một nửa liền ngậm miệng, đổi chủ đề, “Đây chính là sản phẩm chính thức của bậc thầy hàng đầu thế giới, cả thế giới chỉ có mười chiếc… Em nghe này, âm thanh này mới tuyệt vời làm sao! Cái xe hỏng lúc chúng ta học kia chỉ là để cho em luyện tập chơi thôi, Bé nhà ta đã lái là phải lái xe tốt chứ!”Tạ Du yên lặng gật đầu, tự mình chỉnh lại chỗ ngồi, thắt dây an toàn, sau đó ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp nhìn Phương Chiêu Diễm, “Anh họ, em muốn tự lái đi dạo quanh.”Phương Chiêu Diễm cúi người, khuôn mặt anh tuấn cười chiều chuộng, anh chống tay trên kính chắn gió, “Con bé vô lương tâm! Biết ngay em muốn tự ra ngoài chơi! Thôi được, cứ mạnh dạn lái đi, anh đã sửa con xe này thành an toàn nhất!”“Được rồi, tự mình lái xe đi chơi đi, anh yên tâm kỹ thuật anh tự dạy, nhưng mà trước hết dạo quanh gần đây thôi, sau đó về nhà, anh sẽ về nhà yểm trợ cho em.”Tạ Du hơi trừng mắt, ngón tay nắm chặt vô lăng, “Không lẽ anh trai em đồng ý rồi sao?”Trông vẻ mặt kinh ngạc của cô, Phương Chiêu Diễm không nhịn được mà cười xoa đầu cô, nói, “Anh đã nói như vậy rồi, có thể lừa em sao?”Tạ Du không nỡ rời hai chân khỏi xe, cọ cọ trên đệm mềm, do dự một lát, “Cảm ơn anh họ.”“Có chút lòng thành! Đi chơi đi! Nhớ cẩn thận đó!”“Vâng!” Tạ Du cẩn thận đạp chân ga để thích ứng với xe, tạm thời chưa quen lắm, nhưng cũng may kiến thức cơ bản của cô rất vững vàng, lúc học lái xe ngày nào cô cũng bị Phương Chiêu Diễm kéo ra luyện Chiêu Diễm nhìn chiếc xe chậm rãi rời đi mà đột nhiên có loại cảm giác cô em gái đã nuôi nhiều năm cuối cùng cũng đi lấy tới đây, anh lập tức bóp chết suy nghĩ này, nghiến răng đá vào một cái lốp xe bỏ nhóc ranh nào dám tơ tưởng tới Bé nhà anh, anh nhất định sẽ lột da nó!Trên đường cách đó không xa, Phó Đình Sâm bỗng hắt hơi một cái, “Mẹ nó ai đang nhớ thương ông thế?”Giang Dụ ngồi bên ghế lái phụ, mặc kệ anh, anh ta cúi đầu nhìn tài liệu trong tay, “Con xe kia bị người nhà họ Phương chộm mất rồi, mày vẫn muốn giật thức ăn từ miệng cọp?”“Để một chỗ không lái, mà nhà họ Phương lại không có ai chơi xe, có lẽ muốn bán lại hoặc là tặng người khác.”Giang Dụ trầm ngâm một lát, lật lật đống tài liệu trên tay, “Không thấy nói Phương Chiêu Diễm có bạn gái, cũng không thấy anh ta định theo đuổi cô gái nào.”Mắt Phó Đình Sâm chợt lóe lên tia sáng, “Cho nên chắc muốn bán lại, dù sao trên thế giới cũng chỉ có mười chiếc, đây là chiếc duy nhất ở Trung Quốc, cứ cho là anh ta tăng giá gấp bốn thì vẫn có rất nhiều người tranh đoạt.”“Giá bán đấu giá vốn đã vượt quá xa giá trị của bản thân chiếc xe, với lại, nó chỉ là mánh lới quảng cáo của nhà G để nâng cao giá trị người mà thôi, không cần thiết…”Phó Đình Sâm không muốn giải thích nhiều, người ngoài giới không thể hiểu rõ được ý nghĩa của con xe này, đây là tác phẩm của nhà thiết kế hàng đầu nhà G, chỉ cần vị này ra mắt mẫu xe, dân chơi xe sẽ đổ xô đến, hơn nữa đây là tác phẩm chính thức, cả nước chỉ có một tay thon dài của anh đặt trên tay lái, ánh mắt lóe lên, “Tao nhất định phải có được con xe này.”Giang Dụ nhận điện thoại, sắc mặt trầm xuống.“Mày bảo tao tra Tạ Du thì không thể tìm ra được chút manh mối nào, nên tao đổi góc độ khác, tra dòng họ nhà cô bé.”Phó Đình Sâm gật đầu, “Nói sao?”“Người tranh với mày ở hội đấu giá chính là Phương Chiêu Diễm, anh họ Tạ Du.”Phó Đình Sâm không quan tâm, “Thế thì sao! Cũng chẳng liên quan gì đến cô bé.”Giang Dụ im lặng một cách kỳ lạ vài giây. Phó Đình Sâm bỗng nhiên đạp phanh, chiếc xe thể thao đen tuyền để lại cú phanh gấp trên mặt đường.“Fuck! Mày đé* muốn sống nữa à! Đang giữa đường đi phanh gấp! Mày tưởng đang lái đường đua nhà mày chắc!”Phó Đình Sâm nhìn về phía Giang Dụ, nghiến răng, “Đừng nói với tao chiếc xe kia là tặng cho Tạ Du á!”Giang Dụ đang định gật đầu, đột nhiên phía sau va chạm đánh “rầm ——” một tiếng.
Thể loại Ngôn tình, Hiện đại, Ngọt sủng, HE Độ dài 68 chương + 9 ngoại truyện Editor Ryan, Qiushui, Lin Bìa MCK – Mộc Cakeo Giới thiệu 【Một】 Ngày đầu tiên vào đại học, Tạ Du đã chứng kiến được sự kỳ quái của Phó Đình Sâm. Người nọ ngậm điếu thuốc bên môi đi ra từ góc tường, chặn đi mọi ánh mắt xấu xa như người anh hùng, “Người này, tao bảo kê!” Đôi mắt hoa đào sâu thẳm nhìn qua, nhướng mày cười, “Nhuyễn Nhuyễn, nhắm mắt lại.” Khoảnh khắc đó Tạ Du thảng thốt thấy được anh bé chắn đằng trước cô ở kho hàng cũ nát trong mơ. Tới lúc cô mở mắt ra, người xấu nọ dồn cô vào trong góc, “Anh cũng không phải người tốt gì đâu, về sau thấy anh nhớ đi đường vòng, nếu không thì gặp lần nào hôn lần đấy.” Tạ Du nghẹn đỏ mắt mà không dám rơi một giọt nước mắt nào. 【Hai】 Ai ai cũng nói Phó Đình Sâm hung tàn ít nói, không ai có thể thu phục anh. Phó Đình Sâm cực kỳ hài lòng với nhận xét này. Dưới ánh đèn mờ ảo của quán bar, anh ngồi trong góc phì phèo điếu thuốc, nhìn đồng chí vừa bị bạn gái đá đang giả say gọi điện thoại xin quay lại, yết hầu anh khẽ gợn, chế nhạo, “Dở hơi.” Về sau, sau khi bé tiên nữ đến từ khoa Vật lý khiến mọi người kinh ngạc với màn múa bale trong buổi tiệc tối Nguyên Đán, mọi người thấy Phó Đình Sâm chui vào hậu trường, không nhịn được mà vụng về hôn cô gái nhỏ, giọng nói nghẹn ngào đáng thương, “Nhuyễn Nhuyễn, tối đừng khóa cửa được không? Phòng khách lạnh lắm.” Về sau nữa, anh em trong đội đua xe hỏi anh, “Không phải anh ghét nhất mấy cô bé hay khóc sướt mướt à?” Phó Đình Sâm kẹp điếu thuốc, nheo mắt, “Mẹ nó, dáng vẻ cô gái nhỏ nghẹn đỏ mắt mà không dám rơi nước mắt đáng yêu vãi!” 【Tay đua xe chuyên nghiệp vừa khiêu gợi vừa nóng nảy x Bé tiên nữ ba lê vừa mềm mại vừa ngọt ngào】 Một câu tóm tắt Cô vừa mềm mại lại ngọt ngào, khiến lòng anh ngứa ngáy khó nhịn.
lại đây cho ông hôn một cái